Hành Trình Chiếc Vali
Trong giấc mơ, tôi thấy mình lái một chiếc xe tải. Cái cảm giác vừa kỳ thú vừa sợ hãi len lỏi trong ngực, bởi tôi chỉ quen lái xe con, nay lại điều khiển một khối sắt cồng kềnh giữa dòng xe đặc quánh ở Hà Nội. Trên bảng điều khiển, những nút bấm lạ lẫm khiến tôi băn khoăn: đâu là phanh? Nó có hoạt động không?
Điểm đến của tôi là Hà Đông. Phúc, nhân viên văn phòng, đã dặn tôi phải đến một cửa hàng kim khí quen, mua cho được món đồ quan trọng. Tôi vẫn không rõ nó là gì, chỉ biết mình mang trọng trách. Nhưng khi tới nơi, đứng trước cửa hàng, tôi chợt thấy lòng mình xao động. Tại sao chỉ dừng ở đây? Ở đâu đó, hẳn có những cửa hàng lớn hơn, cả một chợ đầu mối kim khí. Nghĩ vậy, tôi rẽ hướng.
Chợ đầu mối đông nghịt người. Chiếc xe tải nặng nề rúc vào, lập tức bị kẹt cứng. Người đi chợ, kẻ bán hàng phải giúp tôi lùi xe ra, mở một lối nhỏ cho tôi thoát. Trong lúc hỗn loạn, tôi bất chợt bỏ lại xe, đi bộ xuyên qua khu chợ. Một khu vườn hiện ra, dẫn ra phố. Và ở đó, trên bậc thang trước cánh cổng, Phúc đã ngồi chờ. Anh nhìn tôi với ánh mắt bình thản, như thể tất cả đều đã nằm trong dự liệu.
Tôi không nhớ mình có mua được món đồ kim khí hay không. Nhưng tôi biết, mình đã có trong tay một chiếc vali. Và như thể thế là đủ.
Từ lúc nào đó, chiếc xe tải biến mất. Tôi quay về không phải trên khối sắt khổng lồ ấy, mà trên chiếc vespa quen thuộc. Tôi không đi một mình. Minh Tày và Hằng Xù, hai người bạn cũ thời cấp ba, ngồi sau lưng tôi. Minh ngồi giữa, Hằng ngồi sau cùng, ôm chặt chiếc vali. Chúng tôi lên đường, một chuyến đi dài với nhiều trạm dừng.
Ở một quán trà đá, người bán hay vị khách nào đó khen bạn tôi trẻ và xinh. Tôi ngoảnh nhìn, nhận ra dấu vết của thời gian trên gương mặt họ: lớp da nâu rám nắng, những nếp nhăn mờ. Nhưng trong nụ cười vẫn còn nguyên vẹn đường nét của tuổi mười bảy.
Đường đi dài bất tận, thẳng tắp như sợi chỉ căng. Tôi ngủ gục trên yên, không hay Minh cũng ngủ. Thân thể tôi bị đẩy dần ra phía trước, chỉ còn ngồi vắt vưởng ở mỏm yên, suýt rơi ra ngoài. Hằng kêu lên từ phía sau, giọng gấp gáp:
– Để vali ra phía trước, tôi mỏi tay quá rồi!
Lời kêu ấy khiến tôi choàng tỉnh. Hóa ra tôi đã ngủ một giấc lâu, trong lúc chiếc xe vẫn lao đi vun vút với vận tốc kinh hoàng. Tôi thở hắt, hú vía vì mình còn sống.
Chúng tôi dừng lại ở một quán trà đá khác. Hơi trà nóng phả lên, làm mờ cả cảnh vật trước mặt. Bà bán nước im lặng rót thêm. Bên cạnh, một ông lão ngồi tựa gốc cây, nhìn chúng tôi bằng ánh mắt vừa xa lạ vừa quen thuộc. Ông chậm rãi nói:
– Các cháu đi lâu rồi, nhưng chưa bao giờ thật sự đến nơi.
Tôi cúi nhìn chiếc vali đặt dưới chân. Nó rung nhẹ, ấm áp như có nhịp tim. Tôi không mở ra. Tôi sợ nếu mở, tôi sẽ chẳng còn lý do để tiếp tục hành trình này.
Con đường thẳng vẫn chờ phía trước. Và chúng tôi lại lên xe, tiếp tục đi.