Một San Francisco khác
Chúng tôi, bốn người, ngồi trong một quá rượu (lounge) trên phố Sutter (quán E&O) gần Union square. Đó là vào khoảng bốn giờ chiều ngày thứ bảy. Trong quán toàn là những người ăn mặc lịch sự. Tiếng rì rầm nói chuyện và những tiếng chạm cốc leng keng thi thoảng vang lên trong khoảng không gian tối và rất rộng phía bên trong. Chúng tôi chọn ngồi ở gần lối vào, được làm riêng biệt bởi tấm bình phong cao. Không gian này tạo ra một sự thoải mái đặc biệt, vừa riêng tư nhưng vừa có thể nhìn ra phố. Nửa tối, nửa sáng. Anh Bảo, người đã chọn địa điểm này, là một người cực kỳ am hiểu về San Francisco. Khi được đặt câu hỏi về các địa điểm ở thành phố, anh luôn có cách giải thích rất tường tận, thú vị mà lại không thừa điều gì cả. San Francisco qua câu chuyện và chuyến đi cùng anh là một thành phố gần như không có bóng dáng của người vô gia cư. Đó là một San Francisco đắt đỏ và sang trọng. Sau khi uống cocktail và một vài món ăn vặt, chúng tôi rời quán E&O và đi sang hướng Đông về phía Financial District. Ở đây, anh B dẫn chúng tôi vào một con ngõ nhỏ gồm một dãy nhà hàng. Các ghế ngồi chủ yếu được sắp xếp tràn ngập lòng đường và được che phủ bởi những cái ô lớn. Chỗ ngồi cho bốn người bọn tôi đã được đặt trước, đó là một nhà hàng Pháp. Một người đàn ông trung niên ra đưa cho bọn tôi thực đơn và chào với một giọng tiếng Anh cũng đặc sệt âm Pháp. Đây chính là một điểm tôi thích ở San Francisco: mọi thứ đều có một cảm giác “bản địa” hơn so với New York. Ở nhà hàng Việt Nam thì người ta nói tiếng Việt, bật nhạc Việt, chửi bậy bằng tiếng Việt. Ở đây thì tôi có cảm giác cả những người bồi bàn khác của quán, mặt rõ là châu Á, nhưng có vẻ họ cũng có cái âm giọng Pháp đó. Anh B là một người sành ăn, anh kể một tràng dài về món “gan ngỗng” và sự mới trở lại của nó ở California như thế nào, rằng nó đã từng bị cấm vì người ta lên án cách sản xuất ra món ăn này: đó là nhồi cho con gia cầm ăn quá tải để tăng trọng và để cho nó sản xuất ra một cái gan “béo” hơn. Chính vì thế gần đây người ta phải nhập khẩu gan và do đó giá thành tăng lên.
Đó là một bữa ăn rất Pháp, với bít tết bò, súp hành, khoai tây chiên và món gà sốt vang (cog au vin). Sau khi đã no nê, chúng tôi đi bộ qua một vài con phố, lên một cái dốc để đến nơi anh B đậu xe.
Trong bữa ăn, tôi có kể về những người vô gia cư và được biết rằng khu tôi ở là “pháo đài” cuối cùng của họ. Người vô gia cư ở khắp San Francisco đã dồn về đây – Tenderloin – bởi sự “gentrification” gần đây, mà một số từ điển tiếng Việt dịch là “làm cho có phong cách trưởng giả.”
Vấn đề này chủ yếu do dân công nghệ tạo ra. Họ thường ở ba thành phố lân cận, Palo Alto, Mountain View và Oakland (?). Còn ở San Francisco họ tập trung đông nhất ở SOMA (phía Nam của đường Market). Nhưng những CEO, CFO, hay “executives” cỡ lớn của giới công nghệ lại tập trung ở nơi khác – mạn Bắc thành phố và sát biển, nơi mà anh B nói với tôi “: đến nơi đó chính cậu mới cảm thấy mình vô gia cư.” Đó là khu Pacific Height, nơi mà một căn biệt thự có thể chiếm nguyên cả một block. Đó là khu ở của những “executives” của những tập đoàn lớn như Twitter, Oracle, hay Facebook. Để tới đó, chúng tôi đi lên dốc nhưng xuôi về phía Nam, rẽ phải ở phố Pine đi về phía Tây của thành phố, rẽ qua khu dịch vụ mua sắm và nhà hàng Fillmore, rồi leo lên cơ man là dốc, cho tới Pacific Height. Từ đây có thể phóng tầm mắt sang phía bên kia bờ sông, cũng như những khu ở ven bờ của San Francisco, nơi cư ngụ của những người “trẻ nhưng có tiền,” theo lời anh B. Đó hoàn toàn là một chuyến đi đối lập với những ngày đầu tiên của tôi ở San Francisco. Cả chuyến đi là một sự lên xuống dốc với tốc độ cao và ngồi rất thoải mái trong chiếc xe hơi đời mới, mà hành trình của nó xuyên qua những khu mua sắm sang trọng, nhà hàng lịch sự và những biệt thự nhà giàu. Ngay cả quán dessert của người Việt mà anh dẫn bọn tôi tới cũng có một cảm giác “nhà giàu,” quán Bambu, một chuỗi nhà hàng dessert “địa phương,” được mở bởi bốn chị em gái (có lẽ là người Việt).
Những món chè và đồ uống bình dân bỗng chốc trở nên sang trọng bởi cách mà chúng được bọc vào hay phô ra, trong một không gian rất nhã và sạch sẽ, khác hẳn những tiệm Việt Nam mà chúng tôi đã ăn qua ngay khi đặt chân tới San Francisco. Tuyệt nhiên không có những câu chửi bậy tiếng Việt, còn mấy cô bán hàng trông rõ là sắc Việt, nhưng nói tiếng Anh với âm giọng Mỹ chuẩn.
7/19/2015
